I am a GreZ – Tôi là Gre thế hệ Z: Lê Quang Đức Phú- “Hành trình tìm lại chính mình”

Lê Quang Đức Phú- Sinh viên năm 3 – chuyên ngành quản trị kinh doanh, Greenwich Việt Nam cơ sở Đà Nẵng

Thời điểm chọn trường đại học, Greenwich Việt Nam chỉ là một trong số những lựa chọn của em. Một ngày, em nhận được thông tin mình đủ điều kiện tham gia phỏng vấn học bổng Green Talent, em muốn thử tham gia. Đầu tiên em muốn biết năng lực của mình đến đâu, tiếp theo thì đây cũng là lần đầu em được trải nghiệm một buổi phỏng vấn học bổng. Nhưng không ngờ, buổi phỏng vấn này đã làm thay đổi quyết định của em. 

Trong buổi phỏng vấn, thầy cô trong hội đồng đặt câu hỏi cho em toàn bằng tiếng Anh thôi. Lúc đó em nghĩ “À, ra môi trường quốc tế là như thế này đây”, và em bắt đầu thấy có hứng thú với môi trường này. Ngay lúc đó, em tin rằng, nếu lựa chọn Greenwich Việt Nam, em sẽ được học tập trong một môi trường có nhiều giảng viên nước ngoài, bạn bè đến từ nhiều quốc gia khác nhau, một môi trường quốc tế, đa văn hóa mà em không cần phải đi quá xa để trải nghiệm nó. Suốt quãng thời gian qua, em đã sống và học tập trong môi trường thuần Việt Nam, em muốn cho mình một cơ hội để phát triển bản thân, trở thành công dân toàn cầu như báo đài vẫn nói. Em gạt bỏ tất cả những lựa chọn trước đó của mình mà chọn Greenwich Việt Nam với tư cách là chàng trai vừa tròn 18 tuổi, tự tin và sẵn sàng chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Dù có thể em sẽ phải đánh đổi điều gì đó, nhưng lúc đó em chỉ nghĩ mình còn trẻ, mình nên trải nghiệm nhiều. Gen Z mà, dám nghĩ dám làm

Tuy nhiên….Suốt một năm đầu đại học đã phải loay hoay trong hành trình đó.

Lực học cấp 3 của em khá tốt, luôn đạt thứ hạng cao trong lớp. Tuy nhiên khi bước chân vào đại học, em bị sao nhãng việc học của mình. Tư tưởng “lên đại học nhàn lắm” rồi ý nghĩa “Mình đã cố gắng nỗ lực cho việc học suốt 12 năm rồi, bây giờ là lúc xả hơi”, nên những ngày đầu làm sinh viên, em tự cho phép mình buông lỏng việc học.  Khi đó em cũng cảm thấy thoải mái, có nhiều thời gian hơn. Cỡ 1-2 tháng đầu tiên thôi, sau đó em cảm thấy chán nản và bắt đầu cảm thấy mất niềm tin ở bản thân, có cảm giác mình có đang đi chệch ra khỏi đường ray lúc đầu khi mình lựa chọn vào Greenwich Việt Nam không. Đến bây giờ, khi nghĩ về khoảng thời gian đó, em vẫn cảm thấy mình may mắn khi lựa chọn môi trường này. Một môi trường đã thúc đẩy em rất nhiều trong việc xác định lại mục tiêu và tìm được hướng đúng đắn cho bản thân mình. Để em có được ngày hôm nay. Dù chẳng có gì là thành công, nhưng em đang hài lòng với tất cả

Thời điểm em thấy mình mất phương nhất là khi em nhìn sang anh chị khóa trước, mọi người tham gia nhiều hoạt động được giao lưu kết nối với nhau. Em thấy đây chính là hình mẫu của một sinh viên đại học, người ta có nhiều suy nghĩ cởi mở trưởng thành hơn rất nhiều. Đây mới đúng là cuộc sống sinh viên quốc tế đúng nghĩa, chứ không phải như những gì em từng nghĩ trước đó. Hồi đó em ở chung phòng với một anh học Công nghệ thông tin của trường mình. Anh giỏi lắm và em rất ngưỡng mộ anh. Những câu chuyện của hai anh em đều xoay quanh việc học. Những lần anh được tham dự lễ tôn vinh và nhiều đứng trên bục cao nhất dành cho sinh viên xuất sắc nhất kỳ, trong khi mình phải ở nhà. Lúc đó em đã phải nhìn nhận bản thân mình rất nhiều.

Ngoài các anh chị khóa trên, các giảng viên trong trường cũng thúc đẩy em rất nhiều. Có một giảng viên rất đặc biệt, thầy hay nói chuyện và đặt câu hỏi cho em: “Tại sao, lực học của bạn ổn như vậy nhưng tôi chưa thấy bạn trong các buổi lễ tôn vinh”. Em trả lời rằng em không có mục tiêu đó. Thấy tỏ ra rất bất ngờ và nói là “Why not? Tôi thấy bạn có tất cả mọi thứ, thấy bạn nỗ lực , làm được và có nhiều khả năng”. Hằng ngày, cứ qua những buổi nói chuyện như vậy, em bắt đầu tự đặt các câu hỏi cho mình. “Mình có tất cả, môi trường đại học đúng như mình muốn, ba mẹ hoàn toàn ủng hộ, giảng viên nhiệt tình, nhưng tại sao mình không cảm thấy vui”; “Mình là ai, mình ở đâu, mục tiêu của mình là gì?”. Nhưng em không có câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó. Mình cần phải thay đổi.

Em bắt đầu đặt những mục tiêu nhỏ cho mình và cố gắng đạt được nó. Từ năm thứ 2 đại học, em được mời tham gia lễ tôn vinh cùng ba mẹ của mình. Em bắt đầu nhận được những giải nhỏ nhỏ trong lớp. Nhưng em chưa hài lòng với điều đó. “Tại sao ba mẹ mình phải cổ vũ cho người khác ở bậc cao nhất kia mà không phải là con trai của mình?” Và đó là câu hỏi lớn nhất em luôn luôn đặt trong đầu. Em đã phải rất nhiều lần ngồi ở dưới, chứng kiến các bạn khác đứng trên bục vinh danh đó. Có những lần em sắp chạm đến nó rồi mà lại để tuột mất. Và nếu như những lần như thế em bỏ cuộc thì đã không có em ngày hôm nay. Chính môi trường học, sự cổ vũ nhiệt tình của giảng viên và ham muốn chứng tỏ bản thân mãnh liệt đã thúc đẩy bản thân mình không được bỏ cuộc. Em cứ miệt mài cố gắng thôi. Em xác định công việc nào tốt cho việc thực hiện mục tiêu của mình và loại bỏ những thứ không liên quan. Và giờ em đạt được nó rồi, ba mẹ em đã không phải ngồi ở dưới để mà vỗ tay cho con nhà người ta nữa.

Em đã từng có thời gian đi chệch ra khỏi con đường của mình, nhưng chính nhờ môi trường học tập năng động tích cực tại Greenwich Việt Nam đã kéo em trở lại. Em thấy bản thân mình đã thay đổi, vẫn nỗ lực trong việc học như hồi cấp 3, nhưng năng nổ cởi mở hơn rất nhiều. Đó là tất cả những gì em nhận được từ Greenwich Việt Nam và em tin rằng nó còn nhiều hơn thế nữa. Cảm ơn Greenwich Việt Nam, Em thấy mình đã thực sự Change starts Here.

————————————

I am a GreZ – Tôi là Gre thế hệ Z: 

Là một chiến dịch do Greenwich Việt Nam khởi xướng  

Là nơi để các bạn sinh viên Greenwich chia sẻ những câu chuyện của bản thân, thể hiện cá tính riêng, khẳng định cái “tôi” khác biệt, bản lĩnh dám dấn thân của người trẻ thế hệ Z – thế hệ dám nghĩ, dám làm, dám khác biệt.

apiedu

toto togel lengkap

apiedu

daftar togel online

apiedu

Bandar Togel Slot 4D Terpercaya Hadiah Judi Togel 4D 10 Juta Terpercaya

apiedu

agen togel terbesar