[HN] Cuộc thi viết thư "Người thầy tôi yêu": Bài dự thi số 2 - Chị Hạ

Tác giả: Giấu tên

Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là “ngôi nhà thứ hai” của mỗi con người. Bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, nó còn là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, cho ta cảm nhận được tình thầy trò, bạn bè khăng khít. Từ khi bước chân vào ngôi nhà chung Greenwich (Việt Nam) – cơ sở Hà Nội tôi mới thực sự thấm thía điều này.


Chị Hạ - một người chị, một cô giáo mà tôi vô cùng tôn trọng và yêu quý. Cô mới ra trường vài năm, còn rất trẻ nên cô không cho phép chúng tôi gọi cô bằng cô Hạ mà phải gọi “Chị Hạ” để nghe không bị dừ. Thật ra cô còn trẻ lắm, vâỵ mà cô đã là giảng viên, tôi ngưỡng mộ cô vô cùng và ước sau này sẽ được giỏi giang, xinh đẹp như cô. Cô là người rất cá tính và hiện đại, cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Sự hào hứng nhiệt tình khi giảng bài của cô kéo chúng tôi ra khỏi những cơn buồn ngủ từ bao giờ không hay. Cũng nhờ vậy mà cả trong những lớp học khác, tôi không có thói quen ngủ gật nữa.
Đối với một đứa con gái trước đây ít tiếp xúc với máy tính như tôi thì học Thiết kế đồ hoạ cực kì khó khăn, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu vì luôn bị chậm và mất tập trung, chính cô Hạ đã giúp không chỉ tôi mà các bạn khác đi từ những điều cơ bản nhất, giúp tôi có thêm tình yêu với môn học, những ý tưởng và nguồn cảm hứng mới trong cuộc sống. Cứ đến giờ học của cô, chúng tôi lại được nghe những câu chuyện hay, ý nghĩa trong cuộc sống. Tôi yêu những câu chuyện đó vì nó luôn giúp chúng tôi rút ra được những bài học quý giá cho riêng mình. Tôi nhớ có lần tôi bị stress vì deadline cộng với áp lực từ công việc làm thêm khiến tôi luôn bị mất tập trung trong giờ, buồn ngủ, mệt mỏi, cô Hạ đã nói với tôi rằng “ con gái ngành nay rất dược ưu tiên, mặc dù mệt mỏi một chút nhưng khi đạt được kết quả cuối cùng bạn sẽ cảm thấy rất tự hào về bản thân mình, vì bạn cũng giống như những bạn nam khác hoặc có thể bạn còn giỏi hơn họ. Hãy bình tĩnh và coi deadline như một người bạn đang đồng hành cùng bạn trên bước đường thành công, hãy hoàn thành nói một cách trọn vẹn và hoàn hảo nhất, bạn sẽ thấy nọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn”. Quả thật, tôi đã rút ra rất nhiều điều và tự nhủ phải càng cố gắng làm tốt hơn, có trách nhiệm hơn với chính bản thân và công việc mình làm.
Sắp ra trường, tôi sẽ không có cơ hội gặp cô nhiều nữa nhưng tôi sẽ nhớ mãi những bài học mà cô đã dạy, biết ơn những tình cảm mà cô đã dành cho những lứa sinh viên của trường Đại học Greenwich (Việt Nam) – cơ sở Hà Nội. Tôi sẽ sẽ cố gắng để thành công, vươn xa hơn, không phụ lại niềm tin của thầy cô và gia đình. Em cảm ơn cô, chị Hạ!