[HCM] Hành trình 7 ngày trải nghiệm 2018 và những bài học đáng quý của tôi

Khoảng thời gian 1 năm rưỡi rời gia đình vào Sài Gòn học tập, một cô gái Đà Nẵng như tôi đã trải nghiệm hết mình với môi trường mới năng động, với nhiều hoạt động ngoại khoá tuyệt vời ở trường. Và tất nhiên tôi háo hức và đăng kí tham gia ngay khi biết về chuyến đi “Hành trình 7 ngày trải nghiệm” tại Đà Lạt, thành phố ngàn hoa thơ mộng. Có lẽ tôi sẽ luôn nghĩ rằng Đà Lạt mộng mơ lắm, nhàn nhã lắm nếu không có chuyến đi này, chuyến đi giúp tôi mở rộng tầm mắt, hiểu hơn về Đà Lạt, về những người nông dân không chỉ tâm huyết với nghề nông mà hơn hết là với môi trường.

Hành trình 7 ngày trải nghiệm (2018) đã để lại nhiều kỷ niệm và bài học khó quên trong tôi

10h tối ngày 22/12/2018. Chúng tôi đang tập trung tại trường chuẩn bị lên xe. Tôi được phân làm leader nhóm 3, thấy cũng vui vui xíu (hihi) nhưng cũng có chút trách nhiệm đặt lên tôi. Tôi vẫn nụ cười trên môi miệng nói luyên thuyên với đám bạn. Xung quanh tôi hầu hết là những gương mặt xa lạ đầy phấn khởi.

Đúng 11h, xe đoàn chúng tôi lăn bánh. Hành trình bắt đầu.

Khoảng 6h sáng, chúng tôi đến với Đà Lạt. Mấy đứa chúng tôi thi nhau hít hà cái lạnh sương sớm của Đà lạt, xì xụp húp những chén xíu mại nóng hổi, những tách trà thơm lừng trước khi đến nông trại bắt tay vào công việc.

Chúng tôi được chị Quyên, người phụ trách vườn ươm, giới thiệu về nông trại và phân chia công việc cho chúng tôi theo nhóm: nhóm đi chợ nấu cơm trưa, nhóm hái rau đóng gói rau, nhóm làm đất gieo hạt, nhóm đóng gói đồ khô và bán hàng. Mỗi công việc đều rất thú vị và mới lạ. Các anh chị ở nông trại hướng dẫn kĩ cho chúng tôi từng bước. Tuy ai cũng khá mệt sau khi ngồi xe cả đêm nhưng mọi người vẫn vui vẻ vừa làm việc vừa cười đùa. Vui nhất là vào bữa trưa, những con người xa lạ quây quần bên mâm cơm trưa sau buổi sáng khá vất vả. Đối với một đứa xa nhà như tôi, cảm giác và hương vị của bữa cơm ấy đầm ấm, xôm tụ như cơm nhà tôi ở quê vậy. Sau đó chúng tôi được về “Nhà chung 7 ngày”, homestay Taru, để nhận phòng, sắp xếp hành lí và nghỉ ngơi. Buổi chiều, chúng tôi lại cùng nhau đến nông trại làm việc, cũng là lúc chúng tôi nhận được bài học đầu tiên: phải có trách nhiệm với mọi việc mình làm dù mình chỉ gắn bó với nó vài ngày nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến hoạt động chung của nông trại. Chúng tôi làm việc tập trung hơn, kĩ càng hơn để đảm bảo chất lượng cho nông sản giao cho khách hàng. Kết thúc ngày làm việc đầu tiên, cả đoàn họp lại ở khoảng sân tại homestay. Chúng tôi ngồi sát nhau trong cái lạnh của Đà Lạt, cùng nhau chia sẻ về ngày đầu tiên làm việc và lên tinh thần cho những ngày sau.

Chúng tôi làm việc...

Và ăn uống quây quần bên nhau như một gia đình...

Ngày thứ 2 của chúng tôi trôi qua nhẹ nhàng, quen việc hơn và ăn ý hơn khi mọi người dần quen biết nhau hơn. Đó cũng là ngày cuối chúng tôi được làm việc tại vườn ươm. Tối hôm ấy là đêm Noel, mọi người quây quần bên lò nướng thịt, chơi đổi quà vui ơi là vui. Noel lúc này thật ấm áp yêu thương.

Noel ấm áp của những người ở rất xa thành phố Sài Gòn nhộn nhịp... 

Những ngày sau chúng tôi làm việc tại một mô hình nông trại khác của Nutri Farm cách xa 15km. Công việc nặng nhọc hơn, mệt hơn khi tụi tôi phải làm việc ngoài trời nắng, nhổ cỏ dại cho các luống cây, bón phân bò cho cây. Lúc ấy, chúng tôi thực sự mệt và nản với lượng công việc nhiều, đầu óc quay mòng bởi mùi hôi của phân bò nhưng cả team chúng tôi vẫn cố gắng làm xong việc của team, vẫn còn sức đùa giỡn phong hiệu cho anh chị làm việc hăng say từ sáng đến chiều là “nữ hoàng shit” và “hoàng tử shit”. Đến cuối buổi, mọi mệt mỏi, chán nản với công việc không mấy vệ sinh đó được xoa dịu đi khi chúng tôi biết được lí do tại sao nông trại này ra đời. Chị Ân, chủ nông trại, thực sự đã truyền cảm hứng cho chúng tôi về một nền nông nghiệp bền vững, Permant Agriculture, 1 nông trại tự sản sinh và tự nuôi sống mà không cần phải tiêu tốn nhiều năng lượng từ bên ngoài như phân hoá học, thuốc trừ sâu, không lãng phí điện và nguồn nước, không thải rác thải nhân tạo ra ngoài môi trường, đặt chất lượng nông sản hữu cơ lên hàng đầu thay vì số lượng và hiệu quả kinh tế. Chị nói đây không phải là xu hướng mà là lối sống tích cực cho chính chúng ta. Chúng tôi nghiệm lại rằng công việc chúng tôi làm là có ý nghĩa, bón phân bò vi sinh ban đầu sẽ không có tác dụng nhanh như phân bón hoá học nhưng nó bồi đắp đất từng ngày, lên rừng lấy lá thông khô phủ đất mệt đấy vất vả đấy nhưng nó giúp cải tạo đất, bảo vệ chất dinh dưỡng cho đất bazan vốn đã nghèo. Đấy là bài học to lớn nhất. Những người nông dân Đà Lạt như chị Ân dùng cả tâm huyết, cả tuổi trẻ chịu khó cực để gầy dựng nên một lối sống mới tích cực hơn, bền vững hơn.

Chúng tôi lên rừng lấy lá thông khô phủ đất khu vườn để giúp cải tạo đất, bảo vệ chất dinh dưỡng cho đất bazan vốn đã nghèo qua từng đợt canh tác...

Chuyến đi vui vì những công việc làm vườn mới lạ, những người bạn, anh chị nhí nhố, hài hước, những món ngon đặc sản mỗi tối chúng tôi cùng nhau thưởng thức, những buổi họp nhà chung đầy tiếng cười và cảm xúc, mà còn vui hơn khi chúng tôi được giao lưu với các bạn Greenwich ở cơ sở Đà Nẵng. Dù chỉ gặp nhau 1 ngày thôi nhưng chúng tôi hoà đồng, thân thiết cùng ăn uống, chơi trò chơi, hát hò, nhảy múa, trò chuyện. Tôi còn được gặp lại bạn cấp 2 sau từng ấy năm không gặp ở Đà Nẵng mà lại tụ lại nơi đất khách quê người như thế này, quả là chuyến đi đầy bất ngờ. Khác cơ sở là thế nhưng chúng tôi vẫn là Greenwich-er quẩy hết mình cùng nhau như đã thân từ lâu ấy.

Ngày cuối chúng tôi được gặp các bạn Greenwich (Việt Nam) cơ sở Đà Nẵng, giao lưu với nhau... Ngoài ra còn được trải nghiệm văn hóa đặc biệt vùng đất mà mình đến khám phá và làm việc trong 7 ngày

Thế là chuyến đi trưởng thành của chúng tôi cũng sắp kết thúc. Mọi người được quay lại nông trại để chia tay các anh chị và tham quan một số địa điểm tại Đà Lạt. Cảm giác thảnh thơi không quen thuộc với tôi lắm sau mấy ngày bận rộn ở nông trại. Trên đường về Sài Gòn, đầu tôi lúc thì nhớ lại chuyện hài hước này, lúc thì chuyện điên khùng kia, sao mà vui thế… Chúng tôi chỉ ở cùng nhau 7 ngày thôi nhưng đủ để gắn kết, đủ yêu thương, đủ kỉ niệm với nhau, để nhớ mình từng có một chuyến đi đáng nhớ và ý nghĩa như vậy trong những năm tháng đại học. Cuối cùng, chúng tôi cũng trở về nơi xuất phát. Tôi vẫy tay tạm biệt bạn bè, nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh, lòng bồi hồi..

Tạm biệt nông trại

Tạm biệt phân bò

Tạm biệt rừng thông

Tạm biệt nhà chung

Tạm biệt Đà Lạt 

Sài Gòn, 2/1/2019, Quỳnh Tiên.